Lịch Âm Dương

Như mọi đứa trẻ lên 6 khác, bé Cameron Macaulay rất thích vẽ tranh. Tuy nhiên, những bức tranh về tổ ấm thân yêu của em làm mẹ Norma không khỏi lạnh người: một ngôi nhà màu trắng bên bờ biển của một hòn đảo nhỏ – khác xa căn hộ chung cư trong thành phố Glasgow nơi họ đang sinh sống. Đó là nơi họ chưa từng đặt chân đến bao giờ. Và bé bảo rằng người mẹ mà bé đang nói đến ấy là “mẹ già” của bé. Tin chắc rằng mình đã từng sống trong gia đình ấy ở tiền kiếp, Cameron lo lắng gia đình trước kia đang quá thương nhớ mình. Cậu bé bảo hòn đảo nhỏ ấy tên là Barra. Hòn đảo cách xa nơi họ sống tới 260km.

Cameron cũng luôn miệng kể về người thân “cũ” của em: có cha, mẹ, các anh trai và chị gái – cả một gia đình lớn lúc nào cũng xôn xao tiếng nói cười, chứ không hiu quạnh như cuộc sống hiện tại với mẹ Norma và anh trai Martin. “Kể từ lúc bắt đầu biết nói khi mới lên 2 tuổi, Cameron đã cố gắng kể cho tôi nghe hẳn một câu chuyện về “quá khứ” trên đảo Barra” – cô Norma, nhớ lại – “Bé phụng phịu rằng nhà bé hồi xưa có những 3 cái toilet, trong khi căn hộ Glasgow hiện giờ chỉ có mỗi cái con con. Bé kể vanh vách mọi chi tiết về các thành viên gia đình: bố Shane Robertson đã bỏ mạng vì “không quan sát cẩn thận 2 bên đường” – tôi đoán ông ấy chết vì tai nạn ôtô, mặc dù Cameron không bao giờ nói như thế cả; còn mẹ bé có mái tóc màu hạt dẻ dài ngang hông, rất hay nhoẻn miệng cười… Lần nào nhớ lại thằng bé cũng khóc đỏ hai mắt, rồi nằng nặc đòi tôi đưa trở về Đảo Barra để cho bố mẹ biết bé còn sống khỏe mạnh như thế nào. Ban đầu người trong nhà ai cũng nghi Cameron bịa chuyện, họ còn khen thằng bé có trí tưởng tượng phong phú bất ngờ. Tuy nhiên sự việc trở nên nghiêm trọng khi càng lớn bé càng tỏ ra ủ rũ và sầu thảm, chẳng thể làm cách nào giúp an ủi nguôi ngoai. Các cô giáo trường mầm non cũng tỏ ra ái ngại khi nhìn chú bé con lúc nào cũng lưng tròng nước mắt. Ngay cả lúc chơi đùa, bé cũng nhớ hồi trước đã chơi cút bắt với các chị gái trên bãi đá ven biển ra sao…”.

Gia đình Macaulay không dư dả tài chính cho lắm, bởi một mình mẹ Norma phải làm việc để nuôi nấng hai anh em Martin và Cameron. Do đó mãi đến tháng 2/2006, ước nguyện về Đảo Barra của cậu bé mới thành hiện thực nhờ sự tài trợ của một kênh truyền hình. Đi cùng chúng tôi có Giáo sư Tiến sĩ Jim Tucker đến từ Đại học Virginia, Hoa Kỳ. Được biết ông đã nghiên cứu khá nhiều trường hợp luân hồi tái sinh ở trẻ nhỏ như kiểu Cameron.

Norma nói: “Bé hỏi khuôn mặt bé có tươi sáng không, bởi vì bé cảm thấy rất hạnh phúc. Khi chúng tôi hạ cánh trên một bãi biển đúng như Cameron đã luôn mô tả, bé quay sang tôi và hỏi: “Bây giờ mẹ đã tin con chưa?”. Bé nhảy xuống máy bay, tung đôi tay lên trời và la to: “Mình đã trở về!”. Bé lại kể về người mẹ cũ của mình. Bé bảo tôi và bà ấy sẽ yêu mến nhau lắm. Bé nóng lòng muốn chúng tôi gặp gỡ. Bé cũng nói về một “cuốn sách to” bé từng đọc, và về Đức Giêsu. Chúng tôi không theo tôn giáo nhưng gia đình của bé ở Barra thì có”.

Đặt chân lên vịnh Cockleshell, việc đầu tiên 3 mẹ con cùng làm là tức tốc dò hỏi tung tích Robertson và “ngôi nhà trắng bên bờ biển”.

“Chúng tôi đã không kể gì với Cameron cả. Chúng tôi chỉ lái thẳng xe về phía biển và chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra. Bé Cameron ngay lập tức nhận ra và nhảy chồm lên khi trông thấy căn nhà. Nhưng khi chúng tôi bước về phía cánh cửa, những nét mừng vui trên khuôn mặt bé chợt tan biến, bé trở nên trầm lặng hẳn. Bé đã nghĩ rằng người mẹ già đang chờ đợi bé ở trong nhà. Trông bé thật buồn. Không có ai ở đó cả”.

“Theo thông tin từ cơ quan quản lý địa phương, chủ nhà trước đây đúng là mang họ Robertson, tuy nhiên sau khi ông ấy chết thì mọi người trong gia đình cũng bỏ đi”.

Quả thật, ngôi nhà có 3 toilet, cửa sổ phòng ngủ nhìn ra đường cất cánh sân bay, và sau vườn thì có 1 cánh cửa bí mật gần như không ai biết – đó là những điều trước đây Cameron luôn hào hứng kể cho tôi. Duy chỉ có điều, mọi tung tích về gia đình người chủ cũ dường như đã bị xóa sạch.

Trở về Glasgow, Cameron đã lấy lại bình tĩnh hơn. Bé không kể về Barra nhiều như trước nữa, và dường như cũng an tâm hơn vì không ai còn nghi ngờ bé bịa chuyện. “Cameron chưa bao giờ kể chuyện vì sao bé đã rời bỏ “kiếp trước”. Nhưng có 1 lần tôi nghe bé nói chuyện với đứa bạn “đừng sợ chết, bởi chết xong thì vẫn có cơ hội quay về”. Khi tôi hỏi: Con đã đến với mẹ như thế nào, Cameron đã trả lời không chút ngại ngần: Con thấy mình rơi tõm vào trong bụng mẹ thôi. Vậy kiếp trước con tên là gì? Cameron mẹ ạ. Con vẫn là Cameron”.

Nguồn:


 
 
  • Photo Title 1
  • Photo Title 2
  • Photo Title 3
  • Photo Title 4
  • Photo Title 5